Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn Đám cưới Ấn Độ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đám cưới Ấn Độ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 4 tháng 8, 2011

Ấn Độ: Bi kịch thiếu của hồi môn - cô dâu bị chồng thiêu sống

Trái ngược với phong tục tại một số quốc gia khác, của hồi môn mà gia đình cô dâu phải đưa tới gia đình chú rể là một thực trạng xã hội đã tồn tại khá lâu ở Ấn Độ. Chú rể thường yêu cầu của hồi môn trong đó bao gồm một khoản tiền lớn, các vật nuôi, đồ nội thất, và các thiết bị điện tử, dẫn tới một thực tế ngày càng nhiều cô gái ở Ấn Độ khó lấy chồng. Đây được xem là vấn đề nghiêm trọng nhất đối với những cô gái không có hoặc không đáp ứng đủ yêu cầu của vị hôn phu hoặc nhà trai của họ.

 Lý do khiến các cô gái xinh đẹp ở đây sợ lấy chồng là: Của hồi môn

Nếu bạn nghĩ nguy cơ bị hủy hôn là nỗi lo ngại cao nhất, thì bạn đã nhầm. Thực tế tàn khốc hơn gấp bội. Hầu hết các sự cố mà cô dâu gặp phải nếu không đáp ứng đủ yêu cầu về của hồi môn của nhà trai thường được báo cáo là bị bỏng ở trong bếp hoặc được ngụy trang thành một vụ tự tử. Đây là một bằng chứng cho thấy có sự tồn tại của các định kiến có nguồn gốc sâu xa đối với phụ nữ Ấn Độ.

Mặc dù đã bị cấm theo luật pháp từ năm 1961, nhưng việc “đào mỏ” của hồi môn từ gia đình cô dâu trước khi kết hôn vẫn thường xảy ra. Khi số lượng của hồi môn không đủ theo yêu cầu, cô dâu thường bị quấy rối, bị lạm dụng và phải sống rất khổ sở. Việc hành hạ cô dâu có thể lên tới đỉnh điểm khi người chồng tương lai hoặc gia đình nhà chồng thiêu sống cô dâu. Thường thì họ dùng dầu hỏa đổ lên khắp người cô gái rồi bật lửa thiêu cháy. Và trong những trường hợp như vậy, hiếm cô dâu nào có thể sống sót được.


Ngày càng có nhiều tân nương bị sát hại, tuy nhiên, các báo cáo cho thấy họ gặp tai nạn hoặc tự tử.

Trên thực tế, số lượng các vụ giết người vì thiếu của hồi môn ngày càng tăng lên. Vào năm 1988, có khoảng 2.209 phụ nữ bị giết chết trong những vụ thảm sát có liên quan tới của hồi môn và con số ấy vào năm 1990 là 4.835. Lưu ý rằng, đây mới chỉ là những vụ việc chính thức được gia đình nạn nhân báo cáo rằng đó là một vụ giết người, còn những cái chết thảm không được báo cáo hoặc báo cáo như một rủi ro thông thường khác chưa hề có số liệu thống kê.

Tuy nhiên, giới chức địa phương hiếm khi xác nhận những vụ việc như vậy xảy ra, bởi vì “hung thủ” thường lấp liếm báo cáo lên rằng đó là một vụ tai nạn hoặc một vụ tự tử mà thôi. Ở Delhi, gần như cứ 12 giờ lại có một phụ nữ bị thiêu chết.

Một thực tế đáng buồn là tại Delhi, có tới 90% các trường hợp phụ nữ bị thiêu sống tới chết được báo cáo là gặp tai nạn, 5% được báo cáo là tự tử và chỉ có 5% còn lại được xem là một vụ giết người.

Tỷ lệ phụ nữ bị thiêu sống vì của hồi môn đang ngày càng tăng lên.

Theo thống kê của chính phủ, có tổng cộng 5.377 ca tử vong trong năm 1993 và con số này tăng 12% so với năm 1992. Mặc dù luật pháp ở Ấn Độ trừng phạt rất nghiêm khắc những kẻ giết người vì của hồi môn, tuy nhiên, hiếm khi có người bị kết án do thẩm phán (thường là nam giới) thường không quan tâm tới vụ việc hoặc dễ bị hối lộ.

Hiện tại, tỷ lệ phụ nữ đã có chồng bị sát hại do của hồi môn ở các huyện Hamirpur, Mandi và Bilaspur của tỉnh Himachal Pradesh đang ở trong tình trạng báo động.

Dưới đây là một số hình ảnh đẹp về các cô dâu ở Ấn Độ:











Thứ Ba, 25 tháng 1, 2011

Đám cưới ở Ấn Độ - Gánh nặng hồi môn và sự Show off


Đám cưới là một điều cực kỳ trọng đại ở Ấn Độ,  đó được coi là một nghi lễ tín ngưỡng và là nơi để khoa trương sự giàu có.
Ngày nay, 95% số cuộc hôn nhân tại Ấn vẫn là hôn nhân sắp đặt. Đám cưới tại đây không phải là trai gái lấy nhau, mà là... hai dòng họ, thậm chí cả hai doanh nghiệp lấy nhau. Dù là tình yêu thực sự đi nữa thì việc tổ chức lễ cưới vẫn phải do cha mẹ hay các bậc trưởng bối lo liệu.
Mùa cưới  trong khoảng tháng 11 đến tháng 2 hàng năm. Người ta nói chính nhu cầu cưới hỏi tại Ấn Độ đã làm cho giá vàng thế giới tăng vọt trong những năm gần đây. Một đám cưới thường có giá từ 20.000 USD cho đến 2 triệu USD! Voi và trực thăng là 2 phương tiện rước dâu đang được ưa chuộng bên cạnh các loại xe đắt tiền để show up sự giàu có của gia đình. 

Thông thường thì nhà trai là bên được quyền thách cưới (ngược lại với VN). Sau khi nhà gái đáp ứng đầy đủ những yêu cầu của bên nhà trai (thường là món tiền, vàng lớn, xe oto hoặc có khi là cả 1 căn hộ) thì đám cưới sẽ được tổ chức. Chính vì gánh nặng của hồi môn mà nhiều cô gái không lấy được chồng do gia đình nghèo, nhiều bé gái bị giết khi vừa sinh ra, nhiều thai nhi nữ bị phá... dẫn đến sự mất cân bằng tỉ lệ nam nữ khá nghiêm trọng (Xem lại bài về Ahmedabad). 

Tờ rơi kêu gọi bảo vệ thai nhi nữ và các bé gái của bang Gujarat
Khi đưa thiệp mời đám cưới, thường kèm theo tấm thiệp rất cầu kỳ và đẹp đẽ là 1 gói quà nhỏ thường là các loại hạt khô (như nho, hạnh nhân…) được bọc gói cầu kỳ (Xem ảnh).
(Mình suýt được dự đám cưới này – nếu như bị lỡ máy bay thêm 2 ngày nữa!)

Trong lễ cưới, cô dâu thường đeo rất nhiều trang sức bằng vàng và mặc Sari, màu đỏ là chủ yếu nhưng không được mặc màu trắng vì theo quan niệm của người Ấn, màu trắng là màu tang tóc. Chú rể mặc áo dài etchkin truyền thống và đội khăn xếp.
Cô dâu chú rể trong đám cưới của người Ấn
Cha của cô dâu sẽ làm nghi thức gả con gái bằng cách trao một vạt áo của cô dâu cho chú rể. Chú rể sẽ dắt cô dâu đi vòng quanh cuốn Kinh Thánh 4 lần, với sự trợ giúp của các anh chị em. Sau đó, cô dâu và chú rể sẽ ngồi trên “ngai” – ghế đặc biệt dành cho tân lang, tân nương – đặt ở trung tâm hội trường cưới. Người thân, bạn bè sẽ đến chúc tụng cho 2 người và tặng họ những món quà là đồ dùng hoặc trang sức, tiền, vàng… Cuối cùng, vị chủ tế sẽ ban lời chúc tụng và đưa ra những lời khuyên, rằng hai người giờ đây đã trở nên một tâm hồn, phải sống yêu thương nhau trọn đời. Đám cưới thường kéo dài vài ngày  thậm chí cả tuần.
Đây là cái "ngai" mà cô dâu chú rể sẽ ngồi trong tiệc cưới

Và đám cưới là cơ hội để người ta khoe của. Chẳng hạn, đầu năm 2004 ông chủ tập đoàn Sahara - Subrata Roy đã mời 10.000 khách đi trên 26 chiếc máy bay Boeing khổng lồ đến Lucknow, thuộc miền Bắc Ấn Độ, dự đám cưới của hai đứa con trai cùng lúc, chi phí lên đến 128 triệu USD!  Dù là kẻ keo kiệt nhất cũng phải mời đến mấy trăm khách, đãi tiệc nhiều ngày liền và có thể dẫn đến phá sản cho gia chủ hoặc mắc nợ lớn đối với gia đình cả hai bên. Bởi ví họ có tính so bì rất lớn, danh tiếng và đẳng cấp của gia đình được đánh giá qua đám cưới.
Henna - nghệ thuật vẽ lên tay, chân của người Ấn. Cô dâu Ấn thường được "trang trí" tay ntn trong đám cưới. Trong các ngày lễ (như Diwali...) các cô gái cũng hay vẽ ntn. Mình thấy nó ko được clean lắm nên từ chối vẽ dù được mời thử
Cô dâu sẽ đeo các vòng tay này trong 45 ngày sau đám cưới, sau đó mới được bỏ bớt đi. Thế nên đi đường mà nhìn thấy cô gái nào đeo vô thiên lủng các loại vòng tay thì có thể biết là cô đó mới lấy chồng. Con nhà giàu sẽ đeo các vòng bằng vàng, bạc, nạm kim cương... Đơn giản hơn thì đeo các loại vòng mỹ ký. Nhưng dù gì thì mỗi cô dâu cũng đeo rất nhiều trang sức bằng vàng, từ đầu, tai, mũi, tay, eo, vòng chân, nhẫn chân. 
Người Ấn chọn ngày tốt cho đám cưới nên chỉ trong một vài đêm có thể diễn ra hàng triệu đám cưới cùng lúc trên cả nước. Tại New Delhi, có đêm diễn ra 15.000 đám cưới, gây ùn tắc giao thông từ tối đến sáng cho 14 triệu người, bởi vì hàng trăm ngàn chiếc xe hơi đậu bừa bãi bên lề đường và sau đó chủ nhân của chúng say xỉn chạy lạng quạng trở về nhà. Tòa án New Delhi đã ra lệnh cấm làm đám cưới tại công viên và diễu hành trên đường phố.
                     Đây là video clip về Amazing wedding in DC - xem để biết thêm về sự cầu kỳ và xa hoa trong đám cưới của người giàu Ấn Độ - Trong đám cưới này sử dụng rất nhiều các bài hát và điệu nhảy như trong film "Singh is King" - một bộ phim khá hấp dẫn của Bolliwood