Trang

Thứ Ba, 24 tháng 6, 2014

Review du lịch Tuy Hòa - Phú Yên

Review về Tuy Hòa Phú Yên cho các bạn cần tham khảo trước khi quyết định book vé đi Tuy Hòa, Phú Yên: 
  1. Đi lại: HN – Tuy Hòa có chuyến bay từ HN từ 7AM, đến Tuy Hòa lúc 9h15AM. Bay về từ Tuy Hòa lúc 10h30 -12h45. VNA only.
  2. Trong thành phố Tuy Hòa: Xe ôm, xe taxi, xe của bộ. Taxi thì có 3 hãng: Sun, Mai Linh và Thuận Thảo. Riêng Sun có xe 4 chỗ giá rẻ hơn chút xíu, 2 hãng kia chạy loại 7 chỗ nên giá cao hơn. Mà giá Taxi ở Tuy Hòa hổng hỉu sao nó chạy nhanh dã man luôn, đi vòng vòng tí tẹo mất gần trăm k! Khách du lịch ráng chịu!
Thuê xe máy theo ngày: một số bạn thuê 130-150k/ngày, hỏi anh gúc.
3. Khách sạn:
Nên ở khách sạn trong trung tâm hoặc gần biển sẽ thuận tiện hơn.
Tuy Hòa có 1  khách sạn 5 sao to, cao nhất thành phố (17 tầng) là Cendeluxe (http://cendeluxehotel.com/vn/index.php)

Ưu điểm: KS 5 sao xịn, đúng tiêu chuẩn, có bể bơi, 2 nhà hàng, massage, xe đưa đón sân bay miễn phí, xe đưa đón khách ra biển miễn phí (sáng 2 chuyến lúc 9 và 11am, chiều 3 và 5pm). Nhà hàng trên tầng thượng có view rộng, ngắm toàn cảnh Tuy Hòa và phía ngoại thành với ruộng lúa…

Nhược điểm: vị  trí khá sâu phía trong thành phố, cách trung tâm 1 cây cầu, cách biển 3km. Muốn đi vào trung tâm ăn uống, vui chơi phải bắt taxi hoặc cuốc bộ khá lâu.

->Nên ở một vài ngày cho biết, hoặc đi công tác có bánh bao, nhưng ở cả tuần thì rất boring!

(P/S: Restroom của phòng Suite rất rộng, có tivi, bồn sục jacuzi và 1 ô tắm vòi sen rộng rãi. Ấn tượng nhất là cái chậu rửa mặt hình chữ nhật trông như cái…máng lợn! hehe)

4. Thăm thú:
- Biển: Biển Tuy Hòa không quá dài, cũng ko quá sạch, rác khá nhiều, nước biển mặn. Nếu đã đi Đà Nẵng, Nha Trang thì thấy biển Tuy Hòa chỉ như hoa khôi xóm so với hoa hậu thôi.


Ngoài tắm biển ở ngay thành phố thì nên đi thăm Núi Nhạn (ngay trung tâm luôn) có cái tháp Chàm được chiếu sáng rực vào ban đêm. Đứng ở Núi Nhạn vào ban đêm ngắm cầu Trần Hưng Đạo được thay đổi màu đèn liên tục cũng đỡ boring.

- Đi thăm Gềnh Đá Đĩa: cách Tuy Hòa >40km, Thuê taxi mất 600k, limit 4 tiếng và 100km, quá 1 tiếng trả thêm 30k, quá 1km trả thêm 7k. Gềnh Đá Đĩa nhìn ảnh thì mênh mông, đẹp, nhưng đến tận nơi rồi mà vẫn tưởng đến nhầm chỗ. Xe dừng ở trên bờ biển, đi qua ít bậc đá mới xuống đến chỗ đĩa đá mà đứng trên bờ chả nhìn thấy đâu.


Nên đến và nếu thất vọng vì tưởng nó rộng lớn thì cũng là 1 trải nghiệm tao nhã!

Bù lại, nước dừa ở Gềnh Đá Đĩa rất ngon, 20k/quả! Ngọt như dừa lửa ở Nha Trang. 



Cách 300m là ghềnh Đèn – đá lởm chởm như thế này:


Trong tour còn có 1 địa chỉ là nhà thờ Mằng Lăng, nhưng ko có gì đặc biệt, gần đó có 1 nhà thờ nằm ngay cạnh con đập tràn, bạn nào gặp mùa nước cạn thì có thể đi sang bên kia:


Trên đường về thì đi qua Đầm Ô Loan, dừng lại ngắm và chụp ảnh 5 phút, vì ko có dịch vụ gì hết.


Có thể dừng lại mua dưa này: Đất ở đây toàn sỏi đã, có lẽ mỗi dưa là sống được.


- Đi thăm KDL Đại Lãnh: đi từ Tuy Hòa –Đại lãnh theo QL1, xe taxi 500k/ limit 3 tiếng/ 80km. Nhưng tour này nên đi thành 5-6 tiếng mới đủ. Đại Lãnh cách Tuy Hòa tầm 35km, là 1 khu du lịch của tư nhân, 1 bãi biển nhỏ kẹp giữa 2 quả núi, cát trắng, thoải, sóng nhẹ.
Vé vào cửa: 10k/người
Trong khu này có phòng nghỉ, nhà hàng, nhà tắm, toilet.
Có thể nhìn thấy công trường thi công đường hầm xuyên núi ngay cạnh đó (đang xây, 2-3 năm nữa xong).


Nên mang theo đồ tắm, khăn tắm để có thể tắm biển ở đây luôn.

Ăn ở  KDL Đại Lãnh: Cẩn thận với vị trí ngồi, mình mất toi 180k tiền ngu vì ngồi ngoài bờ biển, ghế bố. Nếu ăn trong nhà hàng thì ko mất tiền ghế bạt này!

Đồ ăn rẻ: Cháo tôm 45k ngon, nhiều tôm. Lẩu mực: 150k, dừa: 25k.


Trên đường từ Đại Lãnh về đi đường bờ biển, ghé qua Cảng Vũng Rô, nhà tưởng niệm Vũng Rô, rồi về Hải Đăng Mũi Điện (điểm cực Đông của VN).
Bên cạnh Mũi Điện có 1 bãi tắm nhỏ (Bãi Môn). Leo lên Mũi Điện mất khoảng 1 tiếng (lên, xuống).


Đường về là QL 29 mới làm, đẹp, sát biển, vắng, chạy xe rất thích. Nếu toàn thanh niên có thể thuê xe máy đi từ Tuy Hòa sẽ thích hơn đi taxi. Lúc thích có thể dừng lại thăm mấy đìa tôm hay bãi biển nhỏ xíu mà sạch kẹp giữa 2 dãy núi.


5. Ăn uống:
Ở Tuy Hòa có dãy nhà hàng ở bờ kè sông Đà Rằng, cả 1 loạt nhà hàng sát nhau, buổi tối đông vui tấp nập.
Hải sản: Giá vừa phải, rẻ hơn HN, nhưng cũng ko đến mức rẻ giật mình.
Đặc sản: Bò một nắng – 80k/đĩa, ăn ở quán Tiến Râu, rất dễ chịu.
Lẩu: thường ăn với rau cải (loại để muối dưa chua ở MB) và rau mùng tơi. Gọi rau muống hơi hiếm.
Mắt cá ngừ (món đèn pha): 25k/hũ: Thử nhưng ko thích. Chết vì tên gọi gợi cảm. 


Trứng cá ngừ: Nên cẩn thận, vì hôm ăn ở quán Bà Tám (cạnh Quảng Trường ¼) bị dính cái đoạn chắc để lâu ngày, mùi ung ủng thối, hôm đó suýt ọe ra bàn.
Cháu hàu: Cẩn thận với đơn vị đo: Mình gọi 1 tô cháo hàu được cả 1 chậu! Ăn lặc lè mãi mới hết.


Trung bình ăn ở nhà hàng chi phí không đồ uống tầm 100-120k/người/bữa.
Ăn các món ở ngoài vỉa hè thì rẻ:
-       Bánh dừa: 1,5k/c
-       Bánh tráng: 10k/đĩa
-       Bánh hỏi: 15k/khay, bánh tráng: 15k/đĩa (quán cũ, chân núi Nhạn)/ 10chén/khay (ảnh đã ăn hết 4 chén) 


Nên vào trong Coop mart (đường Duy Tân) mua hoa quả cho rẻ: Chôm chôm nhãn mua ngoài đường 35k/kg, trong siêu thị có 25k. Sầu riêng siêu thị tách sẵn múi tính ra rẻ hơn ở ngoài mua cả vỏ. Vô thiên lủng các loại hoa quả. Trong siêu thị này mình thấy bán cả đồ đi biển, mũ rộng vành các màu luôn. Bạn nào lười mang từ HN có thể vào Coop mart sắm luôn, có khi còn rẻ hơn mua từ Hà Nội!

(Note: Giấy ăn ở đây giống ở ĐN: vuông, dày, cứng, trông như giấy viết -> nên mang theo giấy ăn mềm
Nước mía: hay uống cùng với muối.
Trứng vịt lộn ko đập ra bát, mà khách tự cạy vỏ và xúc ăn)

-> Nên đi Tuy Hòa tầm 3-4 ngày là đủ. Tuy Hòa không phù hợp với gđ có con nhỏ

Thứ Ba, 4 tháng 3, 2014

Du lịch Nepal một mình - P cuối - Gudbye và tổng chi phí

Gần 10am thì cậu tour agent đưa tôi ra sân bay, tôi tặng cậu mấy gói quà tôi mang từ VN, tặng ông chủ khách sạn hiền lành, dễ chịu 1 gói. Ông cảm ơn rối rít, nói chung là họ rất dễ chịu. 
Tạm biệt cậu Tour agent, cảm ơn cậu đã take care tôi suốt thời gian qua, cậu bảo mày có bạn bè nào muốn đi du lịch Nepal thì hãy forward cho tao nhế? Definitely! 
Làm thủ tục check out cũng nhanh gọn, nhưng vì lý do an ninh gì đó nên phần kiểm tra an ninh thì khách sẽ phải qua kiểm tra kiểu body scan = máy dò và touching! Dĩ nhiên là khách nữ được ktra = hải quan nữ, và vào phòng có rèm che.
Trước khi ra phòng chờ máy bay thì lại điền vào 1 cái form nộp lại cho HQ, hoàn tất việc nhập, xuất cảnh. Phòng chờ của họ không rộng nhưng sạch sẽ, có 1 số gian hàng bán đồ lưu niệm, hàng cafe, hàng ăn nhẹ. 
Giờ bay là 12h20 nhưng sau khi lên máy bay ngồi chờ mãi ko thấy nhúc nhích, hỏi cậu tiếp viên thì được trả lời là do hệ thống điện ở sân bay bị off nên hệ thống điều khiển đường băng cũng bị off, bao h chờ có điện rồi khởi động lại mới được phép cất cánh. Thế là bị delay 1 tiếng, ngồi trên máy bay nóng hầm hập. (Nepal gặp vấn đề về điện, ngay cả thủ đô thì cả ngày chỉ được có điện mấy tiếng, còn lại các cơ quan phải tự chạy = máy phát). 
1h30 thì mới thấy máy bay khởi động và cất cánh trở về Kuala Lumpur. 
Tạm biệt Nepal dễ thương. Không biết có khi nào đó sẽ quay lại đất nước này nữa ko!

Còn đây là về total cost:
- Vé máy bay từ HN - Kualalumpur - Kathmandu- Kuala-Hanoi: Chặng đầu bay bằng VNA, mua vé KM hết 150usd, đoạn KL-Kath bay bằng Malaysia Airline vé hết 480usd. Tổng tiền vé là: 630USD
- KS tại Kathmandu: 3 đêm x 12 usd= 36 USD
- Tour: 210 USD
- Tiền ăn uống, tip: 100usd
- Transit 1 ngày ở KL, đi lại ở KL, 1 đêm KS ở KL hết tầm 100usd.
->Không kể mua sắm và chi tiêu tiết kiệm thì chuyến đi 8 ngày 7 đêm hết khoảng 1,100usd. 

Tôi mua sắm quà cáp cả ở Nepal và Malaysia hết tầm 400usd nữa. Chuyến đi của tôi hết 1.500usd.

Tiền này tôi lấy ở đâu? Từ 2008 tôi gửi 1 cái bảo hiểm kết hợp tiết kiệm của Techcombank kết hợp với Bảo Việt, mỗi tháng bank trừ từ TK cá nhân của tôi 500k VNĐ chuyển sang TK tiết kiệm. Năm 2013 tôi rút cái hợp đồng này và đâu đó được hơn 30M. Thế là tôi tặng mình món quà sinh nhật là chuyến đi trên. Tôi đón SN một mình ở Malaysia, trong 1 nhà hàng nhỏ ở khu China town và ăn một đĩa cơm rang hải sản!

Du lịch Nepal một mình - P15 - Buổi sáng cuối cùng tại Kathmandu

Buổi sáng cuối cùng ở Nepal, dậy sớm và đi bộ ra Dubar Square lần nữa, trèo lên một ngôi đền to ở chính giữa quảng trường, ngồi ngắm mọi thứ thì có 2 cô bé đến làm quen và đề nghị vẽ Hena cho tôi, just small flower, free! OK gals!

Ngồi ở ngôi đền đối diện với Kumari House. Ngồi chờ cả tiếng mà chả thấy nàng Kumari ngó ra ngoài khung cửa sổ kia


Hỏi 3 bé đã ăn sáng chưa thì được trả lời là ko có đồ ăn sáng, liền dẫn ra tiệm bánh góc phố mua cho mỗi bé 1 miếng Pizza


Rồi mấy cô cháu lại leo lên ngôi đền ngồi chơi, có thêm 1 cậu bé đến làm quen. Trẻ con ở đây rất thân thiện, có thể giao tiếp bằng tiếng Anh đơn giản. Có 1 điều đặc biệt là răng bọn chúng rất trắng, mà răng người lớn ở đây cũng rất trắng, có lẽ một phần là do thổ nhưỡng
Ngay bên cạnh có 1 sân đầy chim bồ câu và bò 


Xem giờ thấy gần giờ ra sân bay,tạm biệt 4 cô bé cậu bé, tôi đi ngược lại nhà nghỉ, bằng 1 lối khác, vừa đi vừa hỏi, kiểu gì cũng về đến nơi, thì gặp một ngôi đền khác ở gần khu Thamel

Du lịch Nepal một mình - P14 - Nhà hàng luxury tại Kathmandu

Ngồi ở quán cafe cạnh Durbar Square nhâm nhi tách trà sữa đặc trưng ở đây, rồi nhắn tin cho cậu bạn bẩu vợ chồng mày rảnh thì đi ăn tối với tau, sáng mai tau bay về VN rầu! Cậu nhắn lại là mày đợi tau, tau đang trên đường về Kathmandu. 7h hơn mới thấy cậu xuất hiện, một mình, vì bẩu vợ tau hôm nai có buổi họp đột xuất ở bank (vợ cậu làm Manager 1 bank lớn ở Nepal).
Rồi cậu đưa tôi đi ăn, lại leo lên cái Volkswagen trắng muốt đẹp long lanh của cậu. Lúc này là tầm 7h30 tối, đường bắt đầu vắng. Cậu lái xe đi được 1 đoạn lại có CS giao thông chặn lại kiểm tra nồng độ cồn,túm lại là trong khoảng nửa tiếng đâu đó có 3 lần kiểm tra ở 3 chốt khác nhau như thế.
Và đây là nhà hàng Bhojan Griha - Nhà hàng này trước là 1 tòa lâu đài cổ có tuổi đời 150 năm - luxury restaurant.
Vừa ăn vừa có mấy đoàn ca vũ biểu diễn những điệu nhảy, bài nhạc cổ truyền của Nepal.

Du lịch Nepal một mình - P13 - Kathmandu ngày gần cuối

Về đến KS cất  hành lý rồi ra Thamel kiếm cái ăn trưa, rồi về ngủ 1 lúc, trời lúc này bắt đầu mưa nhỏ, rồi mưa to. Chờ mãi đến chiều tối thì mới đỡ mưa. Tôi cầm cái ô đi ra ngoài, đi ra Durbar Square: 
Đây là Kumari House - Ngôi nhà của Nữ thánh sống của Kathmandu

Cảnh tượng rất hay gặp ở đây - vương vãi ngô, gạo ở gần các ngôi đền (mà đền thì có ở khắp hang cùng ngõ hẻm), đầu tiên là để cúng, sau là để cho chim ăn. Những viên gạch lát đường kia có tuổi hàng trăm năm

Sau đó tôi lạc vào khu chợ bán sỉ cạnh đó, tuyền hàng Tàu, quần áo, giày dép, túi xách, tất nhiên tôi chỉ ngắm, ko mua gì tại đây:

Các sạp rau ở ngay bên đường lúc sáng sớm và chiều tối - Nhìn bó rau muống kia: cái bẹ nó to gấp đôi rau muống xơ mới bán ở HN. Mình hỏi bạn thì được biết đó là rau tự nhiên chứ ko phải loại biến đổi gen đâu nha (Hôm ăn rau muống to đùng này ở Hongkong mình đinh ninh rau ở HK là rau biến đổi gen). Rau ở đây same same như ở VN 

Cà chua, lady finger, đậu đũa, mướp, cà tím, ớt xanh bán ở ven đường, ngay dưới chân 1 ngôi đền



cạnh 1 ngôi đền Hindu:


Du lịch Nepal một mình - P12 - Trở về Kathmandu

Chuyến bay từ Pokhara về Kathmandu của tôi lúc 10h15. 8h30 tôi xuống ăn sáng, check out, thanh toán mấy món đồ ăn uống linh tinh tôi gọi thêm, rồi lên xe của KS đi ra sân bay. Tôi gặp lại cậu lái xe hôm qua, say gudbye, nhưng lần này là người khác chở tôi ra sân bay.
Nepal nhỏ, nhưng có tới 6 hãng hàng không nội địa, chủ yếu dùng loại máy bay nhỏ 19-31 khách.
Làm thủ tục check in ở đây có cả màn bắt khách lên cân, họ cân tất cả hành lý + khách rồi tích lại xem có vượt quá trọng lượng chở tối đa của máy bay ko. Phải đóng phí sân bay 200rp thì mới lấy được boarding pass, đâylà boarding pass của hãng Simrik Airlines:

Các bàn làm thủ tục bay của các hãng bay nội địa —tại Pokhara Airport.


Chuẩn bị  lên máy bay:



Bên trong khoang máy bay của Simrik Airlines
Kẹo và nước ngọt được phát trên máy bay của Simrik Airline



Chắc chắn ko phải kẹo bạc hà ăn với nước coca roài!

Bên trong máy bay: Mỗi bên chỉ có 1 hàng ghế, dây đai an toàn  rất lỏng lẻo, rệu rạo, y như xe đò vậy!
Trần máy bay rất thấp nên cứ phải cúi lom khom mới di chuyển được nha. Ảnh cô tiếp viên đang bê khay kẹo về:

Du lịch Nepal một mình - P11 - Khám phá Pokhara tiếp

Sau đó chúng tôi lên World Peace Pagoda (cái này cũng là điểm phát sinh thêm, sau đó tôi phải trả thêm 20USD cho điểm này):
Đường lên World Peace Pagoda có đoạn đẹp như thế này

Nhưng cũng có đoạn khấp khểnh như thế này 





Chùa này do Japanese Nipponzan Myohoji organisation sponsor. 
----------------
Fish Tail Lodge - Một khách sạn nổi tiếng ở Pokhara nằm ngay ven hồ Phewa, muốn đi ra phải đi bằng thuyền hoặc mảng

Tôi hỏi người kéo mảng là có thể qua đó thăm được ko? Just look around thì ok mà, ma'am! Ông ta trả lời thế và mời tôi lên mảng ra thăm Resort này:


Khung cảnh đẹp, vì một bên dựa vào núi, 1 bên là hồ, trong lành, yên tĩnh, sạch sẽ, khách thì chủ yếu khách Tàu, HK, Đài, Ấn. Tôi lượn 1 vòng, chụp mấy cái ảnh rồi đi ra thăm 1 ngôi đền Hindu gần đó, cũng ở bờ hồ Phewa:

Chụp vào lúc gần tối nên đền đã đóng cửa, chỉ còn vài người đến cầu nguyện phía ngoài thôi

Du lịch Nepal một mình P10 - Khám phá Pokhara

Rồi cậu lái xe đưa tôi về lại KS, thay đồ, ăn sáng. Tôi mời cậu ngồi cùng nhưng cậu ko được phép, tôi gọi cho cậu 1 tách trà. Ăn sáng xong, 9AM cậu lái xe đưa tôi đi thăm 1 loạt các điểm tham quan ở Pokhara, trời rất nắng, nóng hầm hập. Đây, tôi được dẫn đến những chỗ này:

1. Thác Devil: Mùa hè (mùa mưa) mới có nước, chứ mùa đông thì ko có giọt nào:

2. Vào thăm 2 ngôi đền Hindu nhưng tôi ấn tượng chỗ này, vì có màn kịch tái hiện lại đoạn giao lưu đối đáp của thần khỉ Hanuman và vợ, họ có dàn nhạc sống và mấy người hát sống luôn nha. Ngồi xung quanh là các liền chị to béo cõ gấp đôi gấp rưỡi tôi. Có đoạn cao trào thì cả chục các bà các cô đứng lên nhảy múa cùng. 
Tôi ước có thể nhảy múa vui vẻ được như họ (hic, chả biết múa may gì!)

-----------------------------
3. Thăm bảo tàng Pokhara: Tôi đang tưởng tượng xem thổi cái kèn kia ntn! Bảo tàng này nhỏ, im lìm, đơn sơ, nói chung là sơ sài same same mấy bảo tàng tỉnh ở VN



Hơn 12h thì dừng lại ăn trưa, bữa trưa đây: 


Tôi ko dặn trước nên người bán hàng làm y như người ta ăn, tức là rất nhiều ớt, cay quá, tôi vừa ăn vừa suýt xoa và uống nước. 
Giá thì cũng rẻ thôi, hết đâu đó chừng 500 rupee cho 2 suất cơm (cả cậu lái xe).
Ăn ở ngay cạnh 1 cái trung tâm thương mại nhỏ nên cậu lái xe chỉ tôi vòng ra sau đi ngó nghiêng mấy sạp hàng, tôi mua 1 nắm vòng vèo ở đấy. 
Sau đó chúng tôi lên xe đến Khu Trại tị nạn của người Tibet tại Pokhara - các bà già đang ngồi kéo sợi, các cô gái trẻ hơn thì ngồi dệt thảm làm từ lông bò Yak


Chị này đang dệt thảm:


Bên cạnh là phòng trưng bày và bán sản phẩm


Tấm thảm này giá 1250 usd do 4 người làm trong 1,5 tháng


Tôi mua 4 tấm thảm lót ghế nhỏ nhỏ như thế kia, hết 100usd (ảnh do cô gái bán hàng chụp cho)